Không thấy ai già đi
Tôi quá bất thần và cảm động. Bang thứ 50 của Hợp Chủng quốc Hoa Kỳ xứng đáng được gọi là thiên đường nơi hạ giới. Mới thấy hết ý nghĩa của việc làm này. Lệnh cấm vận đang trong thời kỳ ngặt nghèo nhất. Chúng đã đi được vào lòng họ. Đây là bộ phim truyện trước nhất của Điện ảnh Việt Nam đến với công chúng Mỹ sau khi chiến tranh Việt Nam kết thúc.
Nhưng trong hình dung của mọi người. Một quần đảo nằm giữa thanh bình Dương.
Họ cùng tôi ôn lại những kỷ niệm cũ và cho biết sau 27 năm xem lại. Một giáo sư người Sri Lanka giảng dạy tại Đại học Hawaii còn nhận ra trong phim những tư tưởng Phật giáo mang đậm màu sắc Á đông giống như ở Sri Lanka. Màu da. Giáo sư cho biết đã chiếu cho sinh viên của mình xem phim này có đến hàng trăm lần. Cảnh trí thơ mộng yên bình.
Nếu vậy thì Hawaii. Nguyên chủ toạ trước nhất của Liên hoan phim quốc tế Hawaii đã đứng ra tổ chức một buổi tiệc tối mừng sinh nhật lần thứ 75 của tôi dù rằng biết ngày sinh của tôi đã qua nhưng chưa có dịp để chúc hạ. Có khác chăng là tóc trên đầu nhiều người đã bạc. Thủ phủ của Hawaii lần đầu cùng với bộ phim “Bao giờ cho đến tháng Mười” cách đây 27 năm.
Tôi được Ban tổ chức Liên hoan phim Hawaii mời sang Honolulu gặp gỡ giao lưu với khán giả sau các buổi chiếu phim “Bao giờ cho đến tháng Mười”. Không biết nói gì hơn là ôm hôn tuốt luốt mọi người. Một anh bạn bác sĩ cho biết sắp sang Myanmar để vào chùa tu 3 tháng. 2013. Các bạn bè. Biển xanh ấy.
Ban tổ chức Liên hoan phim Hawaii năm ấy đã có một hành động thật gan góc: đem một bộ phim Việt Nam chiếu trong Liên hoan phim và trao cho nó một giải thưởng quan yếu: Giải Đặc biệt của Ban Giám khảo. Bí quyết của tôi là làm phim phải để người xem cảm động. Khi tôi vừa bước vào phòng tiệc. Để kỷ niệm sự kiện này. Buổi chiếu đông kín người. Chạm được vào trái tim họ.
Nay chiếu lại liệu có người xem không. Câu nói của tôi được khán giả tán thưởng nhiệt thành.
Thổ dân của đảo. Tôi hồi hộp không biết một bộ phim làm cách đây 27 năm. Họ chỉ khó tính khi phim làm họ thờ ơ.
Ngoài những người bạn Mỹ. Những bạn bè cũ tôi gặp lại. Chủ toạ Hội Hỗ trợ Điện ảnh châu Á (Netpac) ở Mỹ. Nhiều khán giả thắc mắc làm sao có thể làm những bộ phim như tôi đã làm trong cảnh ngộ kiểm duyệt ghét ở Việt Nam.
Tôi gặp lại Giáo sư Stephen O’Harrow dạy tiếng Việt và văn hóa châu Á tại Đại học Hawaii. Nhưng lạ thay. Tôi đến Honolulu. Tôi càng thấm thía rằng nghệ thuật là con đường ngắn nhất để con người tìm đến với nhau. Không có gì đổi thay. Đời tôi may mắn có nhiều bạn bè khác quốc tịch. Tôi đã giải đáp: tôi chẳng có bí quyết gì cả. Có được cái may mắn đó cũng đều nhờ những bộ phim mà tôi đã làm.
Sau đó 2 nữ ca sĩ Hawaii cầm đàn ghi-ta hát tặng tôi những khúc dân ca của người Polynesien. Bà Jeannete Paulson.
Đó là nơi đầy hoa thơm cỏ lạ. Đồng nghiệp đồng thanh cất lên bài Happy Birthday.
Tôi có cảm nghĩ như ở đây thời kì không trôi. Con người cũng vậy. Vẫn nụ cười thân tình ấy.
Được chứng kiến những tình cảm thật nhiệt thành của họ. Đến nỗi ông thuộc tất cả lời thoại trong phim. Nơi con người tận hưởng những thú vui do thiên nhiên ban tặng.
Bộ phim đối với ông như một tài liệu giáo khoa bằng hình ảnh về văn hóa và con người Việt Nam. Trong một cuộc giao lưu với khán giả tôi đã nói: Liên hoan phim Hawaii đã xóa bỏ cấm vận với Việt Nam trước khi Chính phủ Mỹ làm điều đó 10 năm.
Vẫn bầu trời xanh ấy. Tháng 10. Công việc bận bịu nhất của họ là đi du lịch và nghiên cứu về Thiền. Đặt chân trở lại Honolulu sau 27 năm. Sau khi xem xong nhiều khán giải còn ngồi lại để giao lưu với đạo diễn. Thử hình dung việc làm đó diễn ra trong bối cảnh cực kỳ găng tay của quan hệ Việt - Mỹ. Cảm xúc vẫn còn nguyên như ban đầu. Trong đó có người đã xem phim này cách đây 27 năm.
Các thành viên trong hội đồng duyệt cũng là người xem. Những đường phố rợp bóng cây xanh ấy. Thậm chí có những tình tiết đến giờ xem mới hiểu thêm và càng thấy thú. Một khi họ đã cảm động rồi thì mọi việc thật đơn giản.
Và lạ thay.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét