Thứ Hai, 5 tháng 5, 2014

Gian vui vui nan tìm hướng đi cho trò chơi dân gian tò he.

Tò he chưa được đối xử đúng như một nét văn hóa cần được bảo vệ

Gian nan tìm hướng đi cho trò chơi dân gian tò he

Những ngôi nhà 1. Nội thất đơn sơ trải dài bên con đường xi măng nhỏ. Chưa cuộn được nhiều khách du lịch. Tuy bán tò he không gây mất thứ tự hay mất vệ sinh chung nhưng các cơ quan quản lý thường đánh đồng tò he với các hàng bán rong.

Không có địa điểm bán hàng thuận lợi. Chị Huyền – người làng Xuân La nặn tò he ở công viên Thủ Lệ chia sẻ: có ngày chị bán được vài chục nghìn.

2 tầng nằm dựa vào nhau. Các nghệ nhân tò he cũng đã sáng tạo tò he thành những vật dụng có tính ứng dụng cao như nắp bút chì.

Đồng thời không ngừng tìm tòi những hình thù con vật. Họ chuẩn bị bột nặn đã nhào sẵn rồi mang vào tỉnh thành.

Giới thiệu sản phẩm cho trẻ mỏ. Hướng đi mới cho tò he Tò he truyền thống làm từ gạo nếp chỉ để được 3 ngày là ẩm mốc. Treo điện thoại. Lại khiến ta ngỡ ngàng vì ngôi làng nằm gọn giữa bát ngát ruộng đồng.

Nhà cao tầng san sát thì làng Xuân La – cái nôi của trò chơi dân gian Tò he. Các cụ đã có câu Một nghề cho chín còn hơn chín nghề. Còn ở các địa phương khác nó vẫn là một món đồ chơi xa lạ. 4 năm mà không bị hư.

Ít người tương hỗ. Cuộc sống mưu sinh của người làm tò he cũng chênh vênh. Đi làm tranh hoặc lao động thuê trong thị thành. Người Xuân La chưa hề nghĩ đến cách phát triển tò he tại làng.

Nhưng ngày nay thì mọi người thường nhào bột ở nhà rồi mang ra sức viên.

Chưa được kiểm duyệt được bày bán tràn lan trong các cửa hàng. Nên mỗi lần cơ quan quản lý đi qua những người bán tò he lại phải dọn hàng và trốn. Tuy nhiên người nặn tò he hiện tại đã biết sử dụng đất sét sau khi nặn cứng như nhựa từ Nhật Bản. Nhà thiếu nhi ngồi nặn bán. Còn tò he một trò chơi dân gian đầy ý nghĩa vẫn bình dị và lặng lẽ tồn tại ở những góc nhỏ bé rêng của mình.

Móc chìa khóa. Dừng chân ở những nơi giải trí để bán tò he. Giờ đây. Tò he chưa được các cơ quan quản lý quan hoài và chú ý như một nét văn hóa cần được phát huy. Tuy nhiên với các nghệ nhân tò he đã “chín” với nghề thì không có sân chơi để biểu lộ. Để trẻ thơ hôm nay biết yêu và trân trọng những món đồ chơi truyền thống. Làng nghề đơn sơ Nếu đã từng biết đến những làng nghề truyền thồng khác như Bát Tràng với chợ gốm quy mô lớn.

Bởi đồng lãi lờ ít mà khó khăn còn nhiều. Sáng nào chị cũng đi xe máy từ làng vào Hà Nội. Các nghệ hồn hậu làng Xuân La xứng đáng nhận được nhiều dịp hơn để biểu diễn tay nghề.

Nhưng hiện tại càng ít người ở Xuân La theo cái nghề bán thú chơi cho trẻ nít. Khó nhọc không kém gì những gánh hàng rong nơi phố phường rộn rịp. Mỗi sớm. Cùng với những trò chơi dân gian khác. Tò he chỉ được biết tới ở đồng bằng Bắc Bộ. Một con tò he có thể tồn tại đến 3. Chứ ở làng. Không có chỗ làm nghề ổn định. Ngồi bán ở công viên đến khi hết khách thì đi về. Hoa lá mới để thu hút con nít.

Thảng hoặc có các lượt khách du lịch về làng nên chú mới tổ chức cho họ nặn tò he ở nhà văn hóa” Còn nhiều khó khăn Nghề nặn tò he đã phát triển từ rất lâu đời. Tò he đang dần mất đi trong cuộc sống hiện đại. Gần đây. Có ngày mấy trăm nghìn. Ngôi làng cách tỉnh thành Hà Nội gần 35km. Bác Nguyễn Văn Thành – nghệ nhân nặn tò he san sớt “Ngày xưa các cụ hay nặn tò he ở nhà rồi gồng gánh mang ra chợ bán.

Nơi tập nặn tò he cho khách thì không có. Mặn mà hồn Việt Hoàng Thu Trang. Tò he sẽ mãi là một thứ đồ chơi dân gian đi cùng năm tháng nếu được các cơ quan quản lý quan tâm và hỗ trợ. Nhiều người dân trong làng đã bỏ nghề truyền thống. Thị trường đồ chơi cho trẻ con ồ ạt đồ Trung Quốc với nhiều chất gây hại cho sức khỏe.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét