Bọn trẻ liền ào ra ngoài đường
Chỉ có lũ con trẻ đâm khoái
Lại còn thảng hoặc “hố tử thần” cứ như vị khách không mời mà đến. Hứng như hứng hoa”
Bộ hạ hơi xước một chút là đã lo quýnh cả lên. Nắng đang chang chang là thế. Mỗi lần trời mưa
Mà chỉ bỗng chốc đã khoác ngay tấm áo đen. Nào có thấy trẻ nít chạy nô đùa ngoài đường dưới cơn mưa như ở Sài Gòn.
Người lớn thì có thể hơi vất vả những lúc như thế này
Mà mưa giờ đã không còn trong trẻo như xưa. Đường bố cũng lểnh nghểnh ổ gà ổ vịt. Con đường với những sinh hoạt bình thường của người dân lại chóng vánh hoàn nguyên dạng
Xe có oách thế nào thì thời tiết vẫn luôn là vị khách hàng khó chiều nhất. Khoác chiếc áo mới thoáng đạt lên bầu trời phương Nam. Nhiều người phương khác đến Sài Gòn thấy thật lạ lẫm và hiếu kỳ
Đặc biệt là cảnh tắt máy dắt xe thật không dễ chịu gì.
Nhìn thấy con hơi sốt tí. Mưa to
Nhưng rồi khoa học đến với hàng loạt lời khuyên. Từng giọt tí tách nơi đầu hiên nhà như gợi nhắc cơn mưa mới vừa ngang qua đấy
Chỉ còn cái vẻ sũng nước. Cùng cất tiếng cưới ròn rã với đám “chiến hữu” đã đợi sẵn. Mang theo cả rác thải và mùi khó chịu. Tắm mưa tưởng như là đặc quyền của con nít thời giờ chúng cũng ít được tận hưởng điều đó hơn.
Với đủ thứ tân tiến làm “thần bảo mệnh” cho con người.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét