Thứ Bảy, 14 tháng 12, 2013

Nặng nợ mới nhất với gia đình nhà chồng mà vẫn bị phản bội.

Mọi việc đều một tay tôi lo liệu. Ngay thẳng. Ví chồng tôi chỉ qua đường ăn phở thì tôi không bị choáng váng. Chồng tuy không đánh đập tôi.

Chồng tôi bắt đầu có thái độ lạnh nhạt với tôi. Tôi đã nói với chồng rằng máu mủ ruột rà không bỏ được nhau nhưng cũng nên tính chuyện lâu dài.

Thậm chí đau đầu. Dù rằng tôi rất khổ cực và khó khăn để làm việc này. Hóa ra toàn hẹn cô ta đi ăn cùng. Tức nơi vợ chồng tôi đang ở. Cô ta giận hờn dọa sẽ nghỉ chơi với chồng tôi nếu biết anh còn quan hệ với tôi.

Vợ chồng lục sục. Họ đều ra ở riêng. Đau bụng hay bất cứ ốm đau gì đều chỉ báo cho cô ta biết trong khi giấu tôi. Xin nói thêm tôi sinh đẻ khó khăn. Tôi đã đi tìm nhà thuê nhưng khó quá. Phải nói thêm rằng kinh tế của vợ chồng tôi không dư dả để có thể mua nổi căn hộ chung cư cũ.

Rốt cuộc. Cách đây 3 năm bà đã từ trần. Thậm chí thuốc tôi mua cho cũng tránh không dùng. Chúng tôi mới có cháu trai đầu. Thế nhưng về nhà. Khi tôi nói với chồng rằng không ai hoàn hảo cả.

Bố chồng bị tiểu đường biến chứng nên mắt kém. Rồi những cú điện báo không ăn cơm nhà tăng dần. Rồi chồng lại nhắn nhe cho bồ rằng vợ anh thế nào.

Anh không quan hoài. Nhưng ích gì. Mẹ chồng bị tai biến chỉ nằm một chỗ suốt 5 năm. Thời các con còn nhỏ. Khi đó kinh tế gia đình tôi khó khăn lắm. Dưới chồng tôi còn một cậu em trai và cô em gái.

Tôi phát hiện chồng có bồ qua các tin nhắn. Hay cáu bẳn. Anh cứ nói thẳng ra. Chồng tôi nghe lời bồ răm rắp. Anh đáp lại bằng một loạt ngôn từ nặng nề khiến tôi cảm thấy mình bị oan và xúc phạm gớm ghê. Thực thà đến mức vụng. Niềm yên ủi lớn nhất của tôi là các con rất hiểu biết và rất thương mẹ. Nên luôn nhắc anh hạn chế ăn ngoài. Anh luôn quan hoài. Chúng tôi sống chung với bác mẹ chồng nên tôi còn phải đảm nhận thêm việc trông nom ông bà.

Bắt anh phải có thái độ rõ ràng. Anh chỉ cần em thôi. Trách tôi không thương. Tôi cũng phải làm mướn tác tư tưởng để các cháu thông cảm cho bố mà không oán trách bố. Giờ tôi buồn. Cách cư xử của chồng với tôi cứ như quân thù. Thực chất chồng tôi tốt.

Dứt khoát với tôi. Đằng này chồng tôi lại gắn bó sâu nặng. Cả hai con đều đang học đại học. Chúng còn học hành? Nhà ổn hơn thì tôi không đủ tiền lâu dài.

Có nghĩa vụ với gia đình và con cái. Chú em về ở nhà cũ của cha mẹ. Nhưng xa lánh ghẻ lạnh. Cách đây khoảng 1 năm. Lo ngại cuộc sống sẽ nảy sinh mâu thuẫn vì sinh hoạt chung các công trình phụ. Cuộc sống tuy không phong lưu nhưng ổn định. Thuốc bắc tôi sắc lên rồi cũng bảo no không uống.

Anh chỉ ăn lấy lệ. Tôi rất kỹ tính trong việc ăn uống vì sợ hóa chất độc hại. Phòng trọ rẻ tiền thì sao các con tôi ở được. Nhắc nhở uống thuốc.

Rồi đưa nhau ra tòa. Vợ chồng sống cùng nhà làm sao lại không biết chồng đau ốm nên tôi vẫn trông nom thuốc thang.

Tôi từng định gặp cô bồ để làm ầm lên. Bảy năm sau ngày cưới. Giờ tôi không biết phải sống thế nào. Chồng tôi ra mặt bênh vực chú em. Rồi ông cũng mất cách đây 2 năm. Không còn quan hoài nhiều đến tôi nữa.

Tệ hại hơn. Mình cùng sửa để duy trì hạnh phúc. Cho nên. Chồng mình không giữ được thì trách sao trần gian. Theo Linh VnExpress. Bối rối chẳng biết phải làm sao. Ở lại cũng không được vì lòng tự trọng không cho phép tôi tiếp tục sống với người không yêu mình nữa. Dĩ nhiên. Mà tôi không hiểu mình sai ở chỗ nào. Lo âu cho tôi. Mà bỏ đi thì tôi chưa biết đi đâu.

Không chăm nom chu đáo người thân của mình. Chồng tâm can với bồ mọi điều. Liền ngay sau khi bố chồng mất. Chú em chồng vì làm thấm thía lỗ nên phải bán nhà để trả nợ. Và tuyên bố vì là nhà chung nên chú có quyền về và ở hẳn đây với anh chị vì không có khả năng mua nhà. Về nhà ăn cho an toàn và đỡ tốn kém.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét