Thứ Sáu, 4 tháng 10, 2013

"Ô-sin" trần nhà đặc biệt.

Nằm sát căn hộ vợ chồng Trung úy QNCN Hoàng Thái Dương là gia đình Trung úy QNCN Mai Danh Tuấn, đương đầu viên Đội Đặc công 5

Mỗi người một cảnh ngộ riêng, có tâm tình và nỗi nặng nhọc riêng, nhưng sờ soạng đều gắng gượng thu xếp vẹn toàn, dành thời kì, tâm trí vì nhiệm vụ, vì công việc. Giống như Hoàng ác, sau khi vợ sinh con, Mai Danh Tuấn cũng phải trông cậy vào sự viện trợ của mẹ. Cơn bão số 5 vừa qua, phần mái nhà bếp của cháu bị tốc, con trai thì công tác xa, bà thì già yếu, cháu nhỏ nên chẳng làm nổi việc gì.

Bài và ảnh: VŨ ĐÌNH SÁNG. Tiêu biểu như vợ chồng chị Nguyễn Thị Giang, nhân viên nấu bếp tại cơ quan Bộ tư lệnh Quân chủng Hải quân.

Lúc đó, vợ chồng tôi cũng day trở như thời nuôi con mọn. May mắn hơn là mẹ của Danh Tuấn đã nghỉ hưu, nên ngoài lợi thế về thời gian, bà còn có thể hỗ trợ thêm phần nào các khoản chi dùng hằng ngày.

Đứng trước căn phòng chưa đầy 20m2 ở khu tập thể Lữ đoàn 126 Hải quân, tôi thực sự ngỡ ngàng khi được nghe những tiếng ru à ơi đặc chất giọng miền Trung nhưng rất trong trẻo, khẩn thiết của người phụ nữ đã ở tuổi 60 là bà Đào Thị Lan-mẹ của Trung úy QNCN Hoàng ác, chống chọi viên Đội Đặc nhiệm 6. Thời khắc chúng tôi đến chơi cũng là lúc anh Tuấn vừa hoàn tất nhiệm vụ huấn luyện trên biển hơn 4 tháng trở về.

Chị Nguyễn Thị Nhung, khu tập thể Lữ đoàn 126 hết lời khen ngợi các bà không những thương con, quý cháu mà còn rất chăm chỉ cần lao. Dù công việc ở quê rất bận, nhưng thương con, thương cháu, nên tôi vẫn nuốm thu xếp ra đây giúp chúng nó. Hằng ngày ông bà, các cậu thay nhau trông cháu.

Cháu lớn, buổi sáng mẹ cho đi học, chiều nhờ các bác ở gần nhà đón về. Khi anh chị sinh con thứ hai, vì điều kiện cuộc sống nên anh chị gửi cháu về quê (xã Minh Tân, huyện Thủy Nguyên, TP Hải Phòng) nhờ ông bà ngoại nuôi giúp. Ông, bà ở quê bận công việc không thể ra giúp chúng tôi trông cháu được, vợ tôi phải đi làm cả tuần, không có thời kì để trông con.

Tôi tranh thủ thời kì quét dọn tạm vậy, còn chờ cháu lần này đi công tác về mới tu chỉnh lại được. Thương vợ nặng nhọc nên tôi cổ vũ vợ gửi cháu thứ hai về nhờ ông bà nội nuôi dưỡng tại Kiến Xương (Thái Bình)”.

Trò chuyện với tôi, bà Lan tâm sự: - Chúng nó mới cưới nhau, điều kiện kinh tế còn khó khăn, phải đi thuê nhà ở, đồng lương chỉ đủ ăn tiêu hằng ngày… Khi có con nhỏ chưa thể gửi được ở đâu, thuê người giữ thì vợ chồng nó không có tiền.

Có các bà ở đây, ngày nào chúng em cũng được ăn rau sạch. Còn Thiếu tá Trần Thanh Hải, Chính trị viên Đội Đặc công1, Lữ đoàn 126 cho biết: “Năm 2012, tôi được cấp trên tạo điều kiện cử đi học tại Học viện Chính trị, khi ấy con gái thứ hai của vợ chồng tôi mới được một tuổi.

Đợi ít ngày nữa cháu cứng cáp, tôi sẽ cho cháu đi vườn trẻ để có thời kì giao hội cho việc đồng áng. Trò chuyện với tôi, bà Lan (mẹ của Mai Danh Tuấn) tâm sự: - khó nhọc thế nào chúng tôi cũng gắng gượng chịu đựng được, nhưng thương con yếu, cháu nhỏ lắm chú ạ.

Chỉ vào những luống rau xanh mơn mởn xung quanh khu gia đình, chị nói: - Đó là sản phẩm tăng gia của các bà đấy.

Còn rất nhiều gia đình bộ đội khi chúng tôi đến thăm đã gặp ông bà nội, ngoại ở cùng để trông cháu, hoặc đón cháu về quê thay con nuôi, dạy. Bên cạnh những trường hợp ông, bà “đi ở” trông cháu thì cũng có nhiều trường hợp hoàn cảnh đặc biệt, các con phải gửi cháu về quê nhờ ông bà nuôi.

Chị Giang có chồng hiện đang công tác ở đảo Trần (Quảng Ninh). Thường ngày thì không sao, nhưng mỗi lúc mưa không thuận, gió không êm thì lo âu lắm. Anh Dương cho biết, khi được tin con dâu sinh cháu, mẹ anh từ xã Song Lộc, huyện Can Lộc (Hà Tĩnh) đã "khăn gói” ra Hải Phòng để tiện bề giúp con, chăm cháu. Nhưng giờ cháu ngoan và chịu chơi rồi.

Vừa bón cháo cho cháu ăn, bà Mơ là mẹ của chị Giang san sớt: - thời kì đầu mới về quê, cháu nhớ mẹ hay khóc lắm. Vợ chồng bà Đào Thị Lan từ Hà Tĩnh ra Hải Phòng trông cháu.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét